Vượt lên số phận

Cuộc sống không có hoa hồng trải dài trên đường bạn bước. more »

Tâm gương và nghị lực

Chúng tôi tàn nhưng không phế. more »

Ý chí và con đường

Ý chí và nghị lực là không thể thiếu trong mỗi chúng ta hãy đồng cảm. more »

CÔNG TY VIỆT TÂM ĐỨC TUYỂN VIỆC LÀM DÀNH CHO NGƯỜI KHUYẾT TẬT

Được đăng bởi Hoile Lethihoi
CÔNG TY CỔ PHẦN THƯƠNG MẠI VÀ GIÁO DỤC VIỆT TÂM ĐỨC TUYỂN DỤNG VIỆC LÀM CHO NGƯỜI KHUYẾT TẬT

công ty việt tâm đức tuyển dụng việc làm cho người khuyết tật


Tôi là một người như mọi người nhìn thấy, là một cô gái bị khuyết tật. Tôi sinh ra đã không được may mắn như bao người khác. Gia đình tôi rất khó khăn, một mình mẹ tôi tần tảo nuôi tôi ăn học. Từ khi học xong ra xã hội để bước vào đời để tìm việc làm, tôi đã nhận được không ít những lời chê bai về bản thân. Với thân hình nhỏ nhắn không lành lặn.


Tôi cũng từng đi xin việc ở nhiều nơi nhưng không nơi nào nhận tôi vào làm, họ nói người khuyết tật như tôi thì sao làm được những gì, khi đó tôi rất buồn và cảm thấy thất vọng. Nhưng trong lúc tôi đang buồn và thất vọng thì ngay tại công ty cổ phần thương mại và giáo dục Việt Tâm Đức đã cho tôi cơ hội để làm việc và hòa nhập vào ngôi nhà mang tên Việt Tâm Đức. Tại đây tôi được các anh chị trong công ty giúp đỡ tận tình và chỉ bảo tôi. Sự cởi mở, vui tươi và nhiệt tình của các anh chị, ở đây tôi học được rất nhiều điều. Hiện tại tôi đang học và làm việc tại công ty, ở đây có rất nhiều điều cho tôi và các bạn cần phải học hỏi. 


Hiện nay công ty cổ phần thương mại và giáo dục Việt Tâm Đức đang mở một dự án đào tạo nghề và việc làm cho các bạn khuyết tật ( miễn phí ). bạn muốn một công việc phù hợp, một môi trường hòa đồng thân thiện như tôi hãy tới với Việt Tâm Đức để được học và làm việc. Tại đây các bạn sẽ được học và làm những công việc phù hợp với khả năng.

Mọi thông tin các bạn có thể xem thêm tại đây :

Mọi thông tin chi tiết xin gửi về địa chỉ Email: viettamduc.edu@gmail.com hoặc liên lạc trực tiếp qua số điện thoại: 0982.512.785 để được tư vấn và giải đáp mọi thắc mắc.


Nếu bạn mong muốn đến với trung tâm xin vui lòng liên hệ:
Trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật
Trực thuộc công ty cổ phần Việt Tâm Đức
ĐC: P.1114. Tòa nhà CT.A 789 Bộ Quốc Phòng, Mỹ Đình, Hà Nội
Sau bến xe Mỹ Đình, đối diện Sân vận động Quốc gia

Số điện thoại: 0982.512.785. Email: viettamduc.edu@gmail.com


more »

Bản lĩnh trẻ: Cô gái nghị lực Trà My: 'Tuổi trẻ phải nếm trải và hãy cho họ cơ hội”

Được đăng bởi Nguyen Huyen
Tiin.vn – Chị đã chia sẻ những tâm sự về niềm tin và cuộc sống của một người chịu nhiều bất hạnh nhưng tràn đầy nghị lực vươn lên.
Gặp cô bạn lập trình viên 'tí hon' cao 70cm giàu nghị lực
Trần Trà My – cây bút quen thuộc với khá nhiều độc giả đã cho ra mắt tập truyện ngắn Yêu… trên từng ngón tay. Đây là tuyển tập thứ 3, đánh dấu thành công trên con đường sáng tác của chị.
 Họ và tên: Trần Thị Trà My
Sinh ngày: 28/6/1986
Quê: Quảng Trị
- Giải 3 cuộc thi viết truyện ngắn do trường Cao đẳng Sư phạm Quảng Trị tổ chức với truyện ngắn Mặc cảm 2006. -Giải khuyến khích cuộc thi Biết chữ cho cuộc sống tốt đẹp hơn do UNESCO và Bộ GD ĐT tổ chức 2009.
- Lọt vào chung kết 30 truyện ngắn hay và đoạt giải nghị lực với tác phẩm Hoa hậu quý bà
- Sách đã in: Giấc mơ đôi chân thiên thần năm 2009, Chúng ta chính là mùa xuân năm 2010, Yêu... trên từng ngón tay.
- Thành viên sáng lập quỹ Giấc mơ đôi chân thiên thần, Đại sứ niềm tin của Hành trình xuyên Việt 2011....
Nhiều người có mặt trong buổi ra mắt sách đã không cầm được nước mắt khi nhìn thấy chị Trà My đi từng bước khó nhọc lên sân khấu. Với đôi chân bại liệt, đi lại với chị thật sự là một điều khó khăn. Nhưng ngay cả giọng nói của Trà My cũng không tròn tiếng. Số phận bất hạnh hay đã cướp đi của cô gái trẻ xinh xắn này đôi chân và tiếng nói, nhưng không thể cướp đi nụ cười cùng nghị lực sống phi thường nơi chị.
Bản lĩnh trẻ: Cô gái nghị lực Trà My: 'Tuổi trẻ phải nếm trải và hãy cho họ cơ hội”

Trà My luôn giữ nụ cười trên môi (Ảnh: Dân trí)
Từ nhỏ, do sức khỏe kém, Trà My đã không được đến trường như những bạn khác, việc học chữ do 3 người em trong gia đình dạy cho chị. Trà My thích đọc sách, rồi chị bắt đầu sáng tác. Những truyện ngắn lần lượt được thai nghén, được ra đời, rồi được nhiều người yêu mến. Trong sâu thẳm tâm hồn của một cô gái mạnh mẽ, không ít lần chị đã mềm yếu, đã từng có lúc chán nản muốn tự tử, nhưng nghĩ đến những người thân thiết luôn yêu mến mình, Trà My gạt bỏ ý nghĩ đó rất nhanh. Chị tìm lại được niềm tin vào cuộc sống, bắt đầu thả hồn mình theo những đam mê, tham gia nhiều hoạt động và làm công việc mà mình yêu thích.
Cùng trò chuyện với Trần Trà My nhé!
Chào chị Trà My, chúc mừng chị nhân ngày họp báo ra mắt cuốn Yêu… trên từng ngón tay!
Cảm ơn bạn, mình rất hạnh phúc vì hơn 1 năm nay cư dân mạng đã truyền tay nhau đọc những câu chuyện trong đó. Mọi người đều hoan nghênh, và đón nhận tập truyện, mặc dù nhiều người không biết mình là ai cả. Với mình, đó là điều hạnh phúc hơn hết.
Chị đã viết Yêu … trên từng ngón tay trong bao lâu?
11 truyện ngắn mình viết gần 2 năm và đây là những câu chuyện đã xảy ra trong cuộc sống mà mình đã chứng kiến, đã trải qua.
Chị tâm đắc với câu chuyện nào nhất trong cuốn sách của mình?
Chà! Câu này hơi khó nhỉ? Nghe như  thể mình thương đứa con nào nhất trong số những đứa con mình sinh ra ấy. Nhưng thích nhất vẫn là truyện Yêu… trên từng ngón tay.
Bản lĩnh trẻ: Cô gái nghị lực Trà My: 'Tuổi trẻ phải nếm trải và hãy cho họ cơ hội”

 “Tuổi trẻ phải nếm trải và hãy cho họ cơ hội”
Trà My trong buổi ra mắt cuốn sách mới
Thông qua cuốn sách này, chị có lời nào muốn nhắn nhủ với phái nữ?
Mình đã gần 27 tuổi rồi, chuẩn bị tinh thần để làm phụ nữ thôi. Là phụ nữ luôn hy sinh cho gia đình, con cái, nhưng vẫn luôn sống đúng với mơ ước của mình và luôn tách biệt giữa gia đình và xã hội. Ra xã hội bạn là người thành đạt, xinh đẹp, nhưng về đến nhà bạn vẫn là 1 người vợ, người mẹ thôi. Đừng phó mặc gia đình, con cái cho người khác.
Gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống, đã khi nào chán nản chị nghĩ đến việc muốn từ bỏ cuộc sống này?
Nếu bây giờ bảo mình lúc nào cũng lạc quan vui vẻ thì hóa ra mình không bình thường à? Rất nhiều nghịch cảnh đến với mình và mình có quyền buồn, khóc, nản… Nhưng Trà My luôn giới hạn những cảm xúc tiêu cực kia và tìm 1 ai đó để chia sẻ.
Động lực gì đã giúp chị tiếp tục sống, sống tốt và thực hiện được niềm đam mê viết sách của mình?
Đơn giản là mình ham sống thôi, chưa muốn chết đâu (cười).
Thiếu ảnhTrà My “Tuổi trẻ phải nếm trải và hãy cho họ cơ hội”
Vậy có thể nói, hiện tại Trà My là một con người tràn đầy lòng tin và tình yêu vào cuộc sống?
Ồ tùy tình huống bạn nhé! Như đã nói ở trên đó. Đôi khi cũng dao động, thất vọng, tuyệt vọng. Vì mình cũng là phái nữ, những lúc vậy mới cần tìm đến 1 ai đó để mè nheo, nhõng nhẽo. Tuy nhiên, Trà My vẫn có quyết đoán của riêng bản thân.
Chị nghĩ sao về các bạn trẻ có cơ thể lành lặn và cuộc sống đầy đủ nhưng lại đang bị "khuyết tật" tinh thần, đang thiếu mất niềm tin vào cuộc sống?
Vậy nên, Trà My mới nói đôi khi khuyến khuyết cũng là 1 may mắn bạn ạ. Người trẻ hãy cho họ nếm trải và hãy cho họ cơ hội. Không ai xấu và cũng không ai tốt trọn vẹn cả. Chúng ta cần phải nhìn cả 2 mặt để yêu đời và yêu người hơn chứ nhỉ?
Thiếu ảnhTrà My “Tuổi trẻ phải nếm trải và hãy cho họ cơ hội”
Theo chị, các bạn trẻ này cần nhất điều gì?
Trải nghiệm, chiêm nghiệm và rút ra bài học cho chính mình.
Chị có tin vào những phép màu kỳ diệu sẽ xảy ra trong cuộc sống?
Trà My tin vào luật hấp dẫn của vũ trụ. Vậy nên hãy suy nghĩ tích cực, hãy sống chân thành và may mắn sẽ về với mình thôi.
Dự định của chị trong thời gian tới là gì?
Vẫn bí mật bạn ạ! Khi nào có kết quả mình sẽ chia sẻ.
Một ngày của chị diễn ra như thế nào?
Trà My chỉ thức dậy sau 8h sáng, khoảng 10h qua công ty. Tối nếu không đi học thì tầm 20h về đến nhà ăn cơm, tắm rửa và viết cái gì đó. Thứ 7, chủ nhật nếu không tham gia event và đi từ thiện thì mình sẽ ngủ hoặc đọc sách và café tám chuyện với bạn bè, đi siêu thị…
Sở thích của chị là gì?
Cũng như bao bạn trẻ khác thôi: Đọc sách, nghe nhạc, ngồi café tám chuyện với bạn bè và nghiện facebook.
Cuốn sách nào ảnh hưởng tới cuộc sống của chị nhiều nhất?
Đó là cuốn “Bí mật người nam châm”. Viết về định luật hấp dẫn của vũ trụ, sách viết về bí mật vì sao có người thực hiện được mơ ước của mình, còn có người vẫn loay hoay không biết mình sinh ra để làm gì.
Cảm ơn chị Trà My, chờ đón những sáng tác mới của chị!
Theo Tiin Hà Linh/Đất Việt

more »

Cô bé khuyết tật và bài hát “niềm tin chiến thắng”

Được đăng bởi Nguyen Huyen
Huyền, cô gái  sống trên quê hương người anh hùng “ Hoàng Hoa Thám” với đôi chân không đươc lành lặn như bao người từ khi sinh ra  cô đã chậm biết đi, gia đình cô nghĩ đó là bình thường nhưng ân thì té ngã  tuy  gia đình đông con lai thuần nông  nhưng bố mẹ cô cũng cố gắng để chạy chữa cho cô để cô dược đôi chân lành lặn, nhưng dù đi khắp nơi nhưng cũng chỉ giảm bớt khả năng té ngã của cô phần nào,  khi lên 5 tuổi cô lại không may bị ngã xe khi đi cùng anh trai làm cho cô bị thêm dị tật  ở cánh tay phải. Xung quanh hàng xóm láng giềng cho rằng không nên cho cô đi học vì nghĩ rằng học rồi cô cũng chẳng có việc nhưng với khao khát được học bố mẹ cô vẫn quyết tâm cho cô di học mặc dù đi học sẽ có nhiều khó khăn do phải có người phải đưa đón cô di, bố mẹ lại nghĩ cho cô đi không biết cô có theo được hay không, nhưng rồi khi kết quả học tập kỳ đầu tiên của lớp 1 cô học rất tôt  đặc biệt là môn toán, môn toán cũng là đam mê nuôi dưỡng ước mơ của cô ngày nào đó cô sẽ trở thành một lập trình viên, Khi vào năm lớp 12 khi nghe được bài hát “Niềm tin chiến thắng “ do ca sĩ Mỹ Tâm thể hiện, trong người cô như có thêm niềm tin, niềm tin sẽ vượt lên số phận và chạm vào ước mơ CNTT, bước vào cánh cửa đại học ở hà nội. Nhưng gia đình mong ước cô làm về một ngành khác do bố mẹ  nghĩ CNTT rất ảnh hưởng đến mắt nên đã tư vấn cho cô theo ngành Hóa học của trường Đại học KHTN – ĐHQG Hà Nôi.


Tuy nhiên với khát khao chạm vào CNTT nên sau khi kết thúc ngành học ở trường Đại học cô vẫn tìm kiếm học thêm CNTT và cô đã tìm thấy chương trình đào tạo CNTT do NIIT đào đạo. Cô ứng tuyển và xin theo học CNTT ở đó, ra trường cô đi xin việc khắp nơi ở đâu cũng đòi hỏi rất nhiều yếu tố về kinh nghiệm, ngoại hình nhưng với một cô gái như cô thì quả là quá khó khăn. Nhiều khi cô hay tự ti mặc cảm, nhưng mỗi lúc như vậy cô lại không quên nghe lại bài hát niềm tin chiến thắng để lấy lại tinh thần, trong cô vẫn tin rằng mình sẽ làm được, cố gắng của mình sẽ có thành quả. Đúng như niềm hy vọng đó, sau khi được giám đốc Công Ty Việt Tâm Đức nhận vào làm, cô càng quyết tâm hơn.Ở môi trường này cô nhận thấy thêm rằng, niềm tin và ngọn lửa nhiệt huyết của mình sẽ càng có ích hơn nhiều lần khi được lan tỏa. Cô hy vọng những người khuyết tật dù làm những gì cũng sẽ có niềm tin như cô ấy, không có gì là không thể nếu ta có niềm tin và có sự cố gắng.
more »

Việt Tâm Đức nơi nuôi dưỡng những "Kỹ sư tâm hồn"

Được đăng bởi ĐÀO TẠO ĐỒ HOẠ LẬP TRÌNH VTĐ

Việt Tâm Đức nơi đón nhận những số phận không may mắn. Ngày nay xã hội đang trong thời kì hội nhập và phát triển, cuốn theo ấy là sự đổi thay khác trước, từ nhịp sống bề bộn, bon chen cho đến những truyền thống, đạo lí làm người cũng bị xoay vần. Trong xã hội ấy con người dường như đã trở nên vô tình với cuộc sống của người khác, để “mạnh ai nấy lo”, “phải ai tai nấy”. Nhưng cuộc sống vốn không có gì tuyệt đối bởi vậy bên cạnh đó cũng có hàng triệu trái tim đã cất lên tiếng nói yêu thương, đang lắng mình để nhìn quanh, đồng cảm và sẻ chia với những đồng loại còn khổ đau, bất hạnh của mình, để phát huy những truyền thống tốt đẹp mà xưa nay cha ông ta vẫn luôn gìn giữ.



Một nhà văn Nga đã từng nói: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực mà là nơi không có tình thương”. Đã là con người sống không có tình thương thì chẳng khác gì thú vật, cũng chẳng khác chi một cái xác không hồn, tồn tại giữa dòng đời một cách vô nghĩa và sẽ chết dần chết mòn trong cô đơn, lạnh lẽo. Người đời cũng có câu: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình” — bởi vậy cho và nhận đã trở thành quy luật của cuộc sống, làm người phải có qua có lại, tồn tại giữa tập thể, cộng đồng của ta không chỉ biết có mình. Cuộc sống ngày nay đã quá đổi thay so với lúc trước, nhưng cuộc sống vật chất có thể đổi thay nhưng tình người thì không thể nào thay đổi được.

Trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật Việt Tâm Đức đón nhận thành viên mới




 Ủng hộ chủ trương của Đảng và Nhà nước, trung tâm dạy nghề dành cho người khuyết tật của công ty CP thương mại và giáo dục Việt Tâm Đức đã lên kế hoạch và bắt đầu thực hiện mở dự án đào tạo CNTT cho những người khuyết tật miễn phí. Đây là dự án nằm trong chương trình hưởng ứng Quyết định số 1019/QĐ -TTg của Thủ tướng chính phủ: Phê duyệt đề án trợ giúp người khuyết tật giai đoạn 2012-2020. Dự án nhận được sự quan tâm, ủng hộ từ các bậc phụ huynh, các bạn khuyết tật với mong muốn giúp các bạn theo đuổi đam mê, phát huy khả năng của bản thân, vươn lên tham gia bình đẳng vào các hoạt động kinh tế - xã hội, khẳng định vị trí và góp phần xây dựng cộng đồng, xã hội cùng phát triển.

Trong khuôn khổ của dự án, chúng tôi mở ra các khóa học sau:

NỘI DUNG ĐÀO TẠO
ĐỊNH HƯỚNG NGHỀ NGHIỆP

·   Khóa học lập trình
·   Khóa học thiết kế đồ họa
·   Khóa học SEO, Marketing
(Chi tiết các khóa học sẽ có file đính kèm)


·   Công ty sẽ nhận 100% học viên ở lại làm việc sau khi kết thúc khóa học hoặc tư vấn, hỗ trợ việc làm cho các bạn.
THỜI GIAN ĐÀO TẠO KHÓA HỌC:   15 BUỔI
Có 2 lớp cho các bạn đăng ký:

Thời gian học
Sĩ số/lớp
Thời gian khai giảng dự kiến
Địa điểm học
Lớp 1:
Sáng Thứ 7
8h→11h
Sáng Chủ nhật
8h→11h

15 người

28,29/11/2015


VP1: Phòng 1114, Tòa nhà CT.A 789 Bộ Quốc Phòng, Mỹ Đình, Hà Nội

Lớp 2:
Chiều t7
14h→17h
Sáng Chủ nhật
8h→11h

15 người

28,29/11/2015

Đến với khóa học, các bạn khuyết tật sẽ được học nghề một cách bài bản và hoàn toàn miễn phí với độ ngũ giáo viên tâm huyết và nhiệt tình của trung tâm. Chúng tôi hi vọng rằng đây chính là nơi bắt đầu cho những ước mơ cất cánh.
Khi đến đăng ký khóa học, các bạn hãy chuẩn bị một bộ hồ sơ bao gồm:
- Sơ yếu lý lịch (có xác nhận của địa phương)
- Sổ hộ khẩu photo công chứng
- Chứng minh thư photo công chứng
- Sổ khám chữa bệnh (nếu có)
- Ảnh chụp về toàn thân (thấy rõ khuyết tật)

Mọi thông tin chi tiết xin gửi về hòm thư: daynghe.vtd@gmail.com hoặc liên lạc trực tiếp qua số điện thoại 0972 163 101 để được tư vấn và giải đáp mọi thắc mắc.

Nếu bạn mong muốn đến với trung tâm xin vui lòng liên hệ:
Trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật
Trực thuộc công ty CP thương mại và giáo dục Việt Tâm Đức
Đ/c: P.1114, tòa nhà CT.A 789 Bộ quốc phòng, Mỹ Đình, Hà Nội
Sau bến xe Mỹ Đình, đối diện sân vận động Quốc Gia

Số điện thoại: 0972 163 101. Email: daynghe.vtd@gmail.com
more »

Nick Vujicic - từ tuyệt vọng đến ý nghĩa cuộc đời

Được đăng bởi Ngân Tây
Suốt tuổi thơ, Nick phải đối mặt với vô vàn vất vả ở trường lớp, thường xuyên tuyệt vọng và cô đơn. Nick luôn tự hỏi vì sao mình lại khác tất cả bọn trẻ. Nick tự hỏi về mục đích sống, liệu cuộc sống của mình có ý nghĩa gì hay không.
Chào đời ngày 4/12/1982 tại Melbourne, Australia, Nick Vujicic dù là một đứa trẻ khỏe mạnh, nhưng không có cả hai chi trên và dưới, chỉ có 2 chân nhỏ, và một trong đó có 2 ngón chân. Không ai có thể giải thích tại sao anh lại mắc hội chứng cực kỳ hiếm gặp, vì thế, cả Nick và bố mẹ suốt nhiều năm vẫn tự hỏi tại sao điều đó lại xảy ra với gia đình họ.

0
Ban đầu bố mẹ của Nick bị sốc nhưng họ dần thay đổi để yêu thương hết mực và giúp con vượt qua tuổi thơ khó khăn. 
0
Nick vui cười trong sự yêu thương của cha mẹ và được lắp thêm cánh tay giả để gắp thức ăn và phục vụ sinh hoạt.
1369038677-2-801473-1370862332_500x0.jpg
Những năm tháng đi học bắt đầu gặp phải những khó khăn. Suốt tuổi thơ, Nick phải đối mặt với nhiều vất vả ở trường lớp, thường xuyên bị tuyệt vọng và cô đơn. Nick luôn băn khoăn rằng tại sao mình lại khác tất cả bọn trẻ. Nick tự hỏi về mục đích sống, thậm chí liệu cuộc sống của cậu có ý nghĩa gì hay không.
0
Ban đầu, Vujicic rất chăm chỉ cầu nguyện Chúa sẽ ban cho anh đôi chân và đôi tay. Anh nói với Chúa rằng, nếu lời cầu nguyện của anh không được hồi đáp, anh sẽ không bao giờ cầu nguyện nữa. Tuy nhiên, quan điểm của anh sau đó đã thay đổi hoàn toàn khi mẹ đưa cho anh đọc bài báo viết về một người đàn ông bị khuyết tật giống anh đã vượt khó như thế nào. Vujicic nhận ra rằng anh không phải người duy nhất thiệt thòi như vậy, nên bắt đầu tự làm mọi thứ. 
0
Vujicic dần dần nhận ra cuộc sống vẫn tốt đẹp khi không có chân tay, vẫn có thể làm mọi việc như người bình thường. Từ chỗ phụ thuộc hoàn toàn vào người khác khi phải làm những việc cơ bản nhất như đi vệ sinh, ăn uống, thay quần áo, Nick tập viết bằng 2 ngón chân trên bàn chân trái mà cậu gọi là “chiếc đùi gà”, tự lấy cốc nước, chải tóc, đánh răng, trả lời điện thoại, cạo râu. Anh biết dùng máy tính và có khả năng đánh máy 45 từ/phút bằng phương pháp “gót và ngón chân”. Anh cũng học cách ném bóng tennis, chơi trống, chơi golf, bơi lội và thậm chí cả nhảy dù.

0
Không chỉ vậy, anh nhận ra với sự nỗ lực, những điều anh đã làm có thể sẽ truyền cảm hứng cho những người khác nữa. Năm 17 tuổi, anh thành lập tổ chức phi lợi nhuận của riêng mình, Life without Limits - Cuộc sống không giới hạn. Vujicic giới thiệu những buổi nói chuyện khích lệ với toàn thế giới về một cuộc sống của một con người khuyết tật có hy vọng và tìm được ý nghĩa cho cuộc sống mình.

0
Anh tốt nghiệp đại học năm 21 tuổi, với tấm bằng kép ngành kế toán và kế hoạch tài chính. Sau đó, anh trở thành một diễn giả về động lực cuộc sống, đi tới nhiều nước trên thế giới, và nói chuyện chủ yếu về những vấn đề của tuổi thanh thiếu niên.

0
Nick đã nói chuyện với hơn 3 triệu người tại hơn 24 quốc gia, 5 châu lục, Nick nói chuyện với nhiều khán giả, giáo đoàn, và trường học.

0
Năm 2005, Nick Vujicic được đề cử giải thưởng "Thanh niên của năm" của Australia. Và sau nhiều nỗ lực, Nick Vujicic đã tìm thấy hạnh phúc thực sự khi kết hôn với người vợ xinh đẹp Kanae Miyahara. 

0
Nick Vujicic hạnh phúc bên vợ và con trai tại căn nhà ở California, Mỹ.
Nguồn vnexpress.net
more »

Chàng “kình ngư” khuyết tật luôn biết vươn lên

Được đăng bởi Ngân Tây
Mọi người thường nghĩ người khuyết tật hay tự ti, buông xuôi số phận. Nhưng với anh, bằng nghị lực bản thân đã vượt lên số phận trở thành “siêu kình ngư” nổi tiếng, cán bộ năng nổ có nhiều suy nghĩ, hành động táo bạo giúp những người đồng cảnh ngộ khác.

Không đầu hàng số phận

Đó là Nguyễn Mạnh Phú, sinh năm 1983, quê ở thị trấn Cam Lộ (Quảng Trị). Sinh ra là cậu bé khỏe mạnh, nhưng từ khi bị trận ốm lúc hai tuổi đã khiến đôi chân của Phú teo dần lại.

Nhà nghèo, gia đình gắng sức vay mượn để chạy chữa cho Phú nhưng mọi thuốc thang đều không chữa lành đôi chân. Từ đó Phú trở nên rụt rè, đi học hay ngồi một góc, bị các bạn trêu chỉ biết nín lặng. Ba mẹ biết chuyện khóc buồn cho sự bất hạnh của con.
 
Chàng kình ngư khuyết tật luôn biết vươn lên
Nguyễn Mạnh Phú (bên trái) trong buổi trao giải cờ vua - Cờ tướng
 
Hai em của Phú lần lượt ra đời, cuộc sống càng khó khăn hơn. Năm Phú 10 tuổi, ba mẹ chia tay, không khí hạnh phúc của gia đình bỗng dưng sụp đổ. Nhưng lúc tưởng như mất tất cả thì ý chí của Phú lại bùng dậy.

Hàng ngày thấy sự vất vả lo toan cho mấy anh em của mẹ, anh gắng gượng cầm nắm bàn chân teo nhỏ của mình, thấy vẫn còn cử động được. Phú quyết định tập đi nạng. Gần nửa năm trầy trật với nạng gỗ, ngã lên té xuống, chân tay phồng rộp, cuối cùng Phú đã đi được. Thương mẹ, Phú gắng học rất giỏi. Hàng ngày còn phụ giúp trồng trọt, đỡ đần mẹ nuôi các em.

Học xong lớp 12, Phú thi vào Trung cấp Mỹ thuật tại Huế nhưng thấy mẹ quá vất vả, lại là anh cả nên anh quyết nghỉ học về xin học nghề chạm khắc cùng mẹ lo cho các em. Trong thời gian ngắn, Phú đã học được nghề. Đồng lương ít ỏi, Phú cũng gắng phụ mẹ lo cho em gái học xong Cao đẳng, em trai đang học cấp ba.

Từ sông làng tới trường đua

Nhớ lại khi còn nhỏ Phú cũng hay lén gia đình đi tắm sông. Ban đầu uống nhiều nước, về nhà bị má đánh đòn “Chân cẳng thế kia còn bơi với lội”. Nhưng Phú thấy trên ti vi có nhiều người khuyết tật cũng bơi được nên gắng sức tập, cộng với đôi tay khỏe mạnh, khéo léo, Phú bơi càng giỏi.

Chàng kình ngư khuyết tật luôn biết vươn lên
Từ năm lớp 9 Phú đã trở thành “kình ngư” trên đường đua xanh

Năm lớp 9, Hội người khuyết tật huyện Cam Lộ tuyển VĐV. Phú đăng ký thi thử cho biết. Không ngờ, kết quả Phú đạt giải nhất trở thành VĐV thi giải cấp tỉnh.

Lần đó anh đoạt HCV trở thành “kình ngư”, các năm tiếp theo liên tục đạt huy chương ở đường đua xanh. Năm 2005, Phú được chọn vào ĐT của tỉnh Quảng Trị thi Paragame ở Hà Nội. Và Phú xuất sắc đạt 2 HCV, 1 HCB ở các đường bơi 50m, 100m, 200m. Bộ sưu tập của Phú hiện có tới 27 HCV, 18 HCB môn bơi lội cấp tỉnh và quốc gia.

Học vì người khuyết tật

Không chỉ bơi lội giỏi, với sự năng động, lại có trình độ, giao tiếp tốt, Phú được bầu làm Phó chủ tịch Hội người khuyết tật huyện Cam Lộ (Quảng Trị). “Ngày nhận nhiệm vụ, mẹ tôi phản đối lắm. Bà cho rằng thân mình lo chưa xong còn đòi ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng. Làm cán bộ bình thường đã khó rồi, với đôi chân như vậy thì có cán đáng nổi không?!” Phú cười nói.

Nhưng với quyết tâm cần giúp người khuyết tật sống có ích hơn, anh đã vượt qua tất cả. Phú nói: “Mình nhận vì muốn giúp anh em chứ có lương lậu gì đâu. Đưa ra sáng kiến rồi cũng tự chống nạng đi vay vốn cho mọi người mượn khởi nghiệp.

Tiền vay chỉ ba bốn triệu, mới được sáu tháng họ lại đòi vì lo người khuyết tật không làm được việc. Quán sửa xe mới dựng, heo nuôi chưa kịp lớn, anh em biết lấy tiền đâu trả, mình lại phải lọc cọc đi khất nợ”.

Không chỉ bơi giỏi, Phú còn nỗ lực học tập để về giúp những người đồng cảnh ngộ

Nguyện vọng của Phú luôn mong lập được cơ sở sản xuất kinh doanh, cùng những người khuyết tật, người nghèo khác làm việc và thoát khổ. Chính vì thế khi biết trường ĐH Văn Lang có chương trình dạy Công nghệ thông tin cho người khuyết tật, Phú liền xin đi học.

Tại đây, Phú gặp anh Huân, anh Hùng đều là người khuyết tật đang có ý định mở cơ sở sản xuất kinh doanh… Ý tưởng gặp nhau, Phú cùng nhóm bạn bàn kế hoạch thành lập cơ sở của thanh thiếu niên khuyết tật, cùng người khuyết tật tạo công ăn việc làm, tìm kiếm và định hướng nghề nghiệp, việc làm cho các thành viên, cũng như sinh hoạt, chia sẽ kỹ năng sống, kỹ năng tự lập, thích ứng xã hội. Ý tưởng đó được các học viên khuyết tật và các thầy cô nhiệt tình ủng hộ.

“Bọn mình đang viết dự án, xin tài trợ để thành lập. Ý tưởng hay nhưng trước mắt còn nhiều khó khăn, gian nan lắm. Nhưng có tâm huyết, người khuyết tật chúng mình sẽ vượt qua, được xã hội và công đồng đón nhận thôi”, Phú cho biết.

Mong rằng với nỗ lực của Phú và các bạn chắc chắn sẽ thành công, trợ giúp cho biết bao người khuyết tật, bất hạnh, người nghèo khác

Nguồn tin247.com
more »

Người 'bụi đời' cưu mang trẻ tật nguyền

Được đăng bởi Ngân Tây

Từ một người lang thang, anh Tạ Duy Sáu (36 tuổi, ngụ xóm 7, xã Thọ Thành, H.Yên Thành, Nghệ An) đã trở thành ông chủ cơ sở bảo trợ xã hội, cưu mang hàng chục mảnh đời bất hạnh.


Không chỉ cưu mang trẻ bất hạnh, cơ sở của anh Ngọc đã tạo việc làm cho nhiều người tàn tật tại địa phương
Không chỉ cưu mang trẻ bất hạnh, cơ sở của anh Ngọc đã tạo việc làm cho nhiều người tàn tật tại địa phương - Ảnh: Phan Ngọc

Chúng tôi tới thăm khi anh Sáu đang cho các cháu ăn. “Các cháu nhỏ đều có hoàn cảnh thương tâm, đa số bị dị tật. Chúng tôi cố gắng chăm sóc, dạy bảo thật tốt với mong muốn các cháu có được cuộc sống tốt hơn”- Anh Sáu chia sẻ.
Nhìn bát cháo đang cầm trên tay, giọng anh Sáu ngậm ngùi: “Cũng chính bát cháo này năm xưa đã cứu mạng sống tôi, rồi thôi thúc tôi tìm đến với những mảnh đời bất hạnh”. Anh kể, năm đó, hoàn cảnh nhà anh Sáu quá khó khăn, chị gái và anh trai lần lượt bị bệnh hiểm nghèo rồi mất. Anh Sáu phải bỏ học, tìm vào TP.HCM mưu sinh. Khi tới đây, không một xu dính túi, anh phải nhịn đói suốt 2 ngày liền, lại không có chỗ dừng chân mà phải lang thang khắp nơi, khiến anh gục ngã ngay trên đường. Tỉnh dậy, anh mới biết đã được hai bố con người mù hát rong cứu sống. Sau đó, anh phải làm đủ thứ nghề, từ bán báo, bán vé số, làm mướn để mưu sinh… Nhiều lúc không có việc, anh phải đi xin ăn nhưng cũng không xong vì bị đám bụi đời đánh cho thừa sống thiếu chết...
Bát cháo năm xưa đã giúp anh cảm nhận được tình người của những con người cùng cực và anh đã nung nấu một giấc mơ kiếm thật nhiều tiền để giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh. Anh gặp và cưới chị Lê Thị Lương, người phụ nữ cũng có cuộc đời cơ cực, kiếm sống bằng nghề bán báo dạo. Chị Lương hiểu và ủng hộ chồng, quyết tâm xây dựng một trung tâm từ thiện.
Năm 2001, hai vợ chồng về quê, gom tất cả số tiền tích góp sau nhiều năm lăn lộn ở TP.HCM, vay mượn thêm anh em, bạn bè và thế chấp ngôi nhà của gia đình để xây dựng trung tâm dạy nghề cho trẻ khuyết tật. “Lúc đó nhiều người cho là hai vợ chồng tui bị điên, thân mình còn lo chưa xong còn thừa sức đi lo chuyện xã hội. Nhưng anh ấy nhà tôi vẫn rất quyết tâm và bỏ ngoài tai những lời nói ra nói vào”, chị Lương kể.
Ít năm sau, khi được UBND H.Yên Thành quyết định cho thành lập Cơ sở bảo trợ xã hội Hiền Lương, anh Sáu quyết định sửa sang lại nơi ăn chốn ngủ, mua sắm thêm các thiết bị cần thiết để có thể cưu mang được nhiều trẻ em bất hạnh. Mọi việc hoàn tất, “ông chủ” Tạ Duy Sáu đi khắp các ga tàu, bến xe, bệnh viện… xin nhận trẻ sơ sinh bị bỏ rơi, đến các gia đình có trẻ tật nguyền nhưng không có khả năng nuôi dưỡng, xin đem về chăm sóc, nuôi dưỡng.
Đến nay, cơ sở xã hội Hiền Lương đã nhận cưu mang 50 trẻ bất hạnh. Trong đó, những em có khả năng đi học, anh Sáu đều tạo điện cho theo học tại các trường trên địa bàn. 20 em bị bại não, không có khả năng tiếp nhận kiến thức, anh nhờ người chăm sóc ngay tại cơ sở. Nhiều người cảm động trước tấm lòng của vợ chồng anh Sáu đã tình nguyện đến phụ giúp anh chăm sóc cho các cháu nhỏ, không lấy tiền công nhưng anh không đồng ý. “Họ cũng không khá giả gì, lại còn gia đình nữa nên mỗi tháng tôi vẫn cố gắng trả tiền công cho họ. Chí ít là để họ có thêm một chút tiền lo cho gia đình, như thế mới yên tâm giúp các em được”, anh Sáu nói.
Ngoài việc chăm sóc, anh Sáu còn dạy nghề cho các cháu, vừa tạo thu nhập, vừa giúp các cháu cảm nhận được sự hữu ích của mình trong cuộc đời. Dù cơ sở còn gặp nhiều khó khăn nhưng các cháu nhỏ đang hạnh phúc với mái ấm của đời mình.

Nguồn tuthien.vn
more »

Chàng thủ lĩnh da cam thắp sáng niềm tin cho người khuyết tật

Được đăng bởi Ngân Tây

 Khi bạn bè cùng trang lứa biết đi, Lịch vẫn chỉ bò lê được quanh nhà. Kí ức tuổi thơ trong anh là những ngày bà xếp ghế nhựa thành từng hàng cho mình bám vào, tập những bước đi run rẩy. Mãi năm 8 tuổi, Lịch mới có thể tự đi trên đôi chân xiêu vẹo của mình. Hằng ngày, cậu ngồi trong nhà nhìn các bạn cắp sách tới trường trong khao khát được đi học và mặc cảm vì thân hình không lành lặn. 


Tuổi thơ gian khó

Đặng Thế Lịch (sinh năm 1992, quê Hoằng Hóa, Thanh Hóa) hiện đang học tại trường ĐH KHXH & NV Hà Nội. Từ khi sinh ra, chân tay Lịch đã bị dị tật, co quắp do ảnh hưởng của chất độc màu da cam từ ông nội. Dị tật này khiến việc di chuyển, vận động của Thế Lịch gặp nhiều khó khăn. 3 tuổi, cậu đã chữa trị hầu khắp các bệnh viện tỉnh, rồi đến viện Nhi TW nhưng bệnh tình không thuyên giảm.

Chàng thủ lĩnh da cam thắp sáng niềm tin cho người khuyết tật
Chàng trai tật nguyền giàu nghị lực.

Không chịu khuất phục trước số phận, Lịch tự mày mò, rồi nhờ chị dạy viết những con chữ đầu tiên, thuyết phục bố mẹ tin vào khả năng và cho mình nhập học.
Nhớ lại thời gian đầu tới trường, anh chia sẻ: “Đã có lúc mình tủi thân phát khóc vì bị bạn bè trêu đùa, xa lánh, bản thân khó hòa nhập vì không thể chạy nhảy, vui chơi cùng các bạn. Mình mặc cảm, tự ti, sống khép kín vì sự “khác người” của bản thân, chỉ biết học để quên đi tất cả. Có những hôm luyện chữ đến đau cứng bàn tay, cô giáo và mẹ phải nắn bóp, động viên”. 
Suốt những năm đi học, Lịch được bố mẹ, rồi các bạn thay phiên nhau đưa đón, từ ngày nắng đổ lửa cho đến ngày mưa lầy lội đất bùn. Chính những gian khổ ấy đã tôi luyện nên nghị lực thép của chàng trai khuyết tật. Cố gắng của Lịch đã được đền đáp bằng một loạt bảng thành tích đáng nể: Giải vở sạch, chữ đẹp cấp huyện, học sinh giỏi môn giáo dục công dân, học sinh giỏi môn Văn…

Chàng thủ lĩnh da cam thắp sáng niềm tin cho người khuyết tật
Lịch là chủ nhiệm CLB tình nguyện Hoa Đá.

Quyết tâm thay đổi số phận
Hoàn cảnh gia đình khó khăn, bản thân khuyết tật, nhưng Lịch chưa bao giờ từ bỏ ước mơ vào đại học. Với ý chí kiên định và khát vọng thay đổi số phận, Thế Lịch thi đỗ trường ĐH KHXH&NV với số điểm 21,5 và trở thành người đầu tiên của làng Hữu Nghị bước chân vào đại học.
Nói về lí do theo học ngành công tác xã hội, Lịch chia sẻ: “Đây là cơ hội để mình được tham gia những hoạt động cộng đồng, giúp đỡ những người yếu thế, đặc biệt là người khuyết tật, để họ nhận ra giá trị của bản thân, tự tin hòa nhập và cống hiến cho xã hội”.
Không chỉ được nhận học bổng Thắp sáng niềm tin nhờ thành tích học tập tốt, Lịch còn tích cực tham gia các câu lạc bộ tình nguyện của trường từ năm nhất như: Đội sinh viên làm công tác xã hội, CLB Hoa Đá…
Ngoài ra, Thế Lịch còn là cộng tác viên của một số tờ báo để thỏa mãn niềm đam mê viết lách. Cậu bé Lịch nhút nhát, tự ti ngày nào giờ đã trở thành chành sinh viên năng nổ, nhiệt huyết, tích cực đóng góp cho cộng đồng.

Chàng thủ lĩnh da cam thắp sáng niềm tin cho người khuyết tật
Trao tặng quà cho hoàn cảnh khó khăn.

Hiện tại, Lịch đang là chủ nhiệm CLB Hoa Đá – mái nhà chung của sinh viên khuyết tật trường ĐH KHXH&NV Hà Nội, cũng là nơi gắn bó nhiều kỉ niệm, chứng kiến sự trưởng thành của Lịch. Ở đó, anh được gặp gỡ, đồng cảm, chia sẻ với những bạn trẻ có hoàn cảnh giống mình.
Dưới sự đồng hành của các tình nguyện viên, Lịch tổ chức thành công các chương trình như: Mình yêu nhau đi, chương trình nhằm tôn vinh những tình cảm đẹp của các cặp đôi khuyết tật, giúp họ không cảm thấy e ngại trước tình yêu, hay Hành trình ước mơ tôi, là nơi tâm sự, chia sẻ, truyền động lực theo đuổi ước mơ cho các hội viên…
Bên cạnh đó, CLB còn thường xuyên tổ chức những chuyến đi từ thiện tại các làng trẻ, trung tâm bảo trợ xã hội. Thế Lịch chia sẻ: “Càng gặp nhiều hoàn cảnh bất hạnh, mình càng cảm thấy bản thân may mắn khi còn có thể học tập, đi lại, thực hiện ước mơ”.
Nói về dự định tương lai, Lịch hi vọng sẽ được làm việc trong các tổ chức phi chính phủ, giúp đỡ những người yếu thế. Bên cạnh đó, anh hi vọng CLB của mình có thể mở rộng mạng lưới đến các trường ĐH khác. Chắn chắn rằng, với sức trẻ và nghị lực phi thường, đôi chân vững vàng của chàng trai tật nguyền sẽ còn đi xa hơn nữa.

Nguồn tuthien.vn
more »

“Rái cá” Võ Thanh Tùng: Ra Giêng anh cưới em

Được đăng bởi Ngân Tây
Xuân này niềm vui đến thật nhiều với Võ Thanh Tùng, VĐV khuyết tật tiêu biểu năm 2014, người đoạt thành tích 5HCV ở Asian Para Games tại Incheon (Hàn Quốc). Ra Giêng anh lại se duyên với người vợ xinh đẹp quê miền Cần Thơ "gạo trắng nước trong".

Q12
Rái cá Võ Thanh Tùng
Sinh ra ở huyện Phú Tân (An Giang) trong một gia đình theo nghề sông nước, ban đầu Tùng hoàn toàn bình thường như bao chúng bạn. Đến năm 4 tuổi, dịch sốt bại liệt quái ác khiến đôi chân của Tùng teo dần và anh phải làm quen với cuộc sống của một người khuyết tật.
Bơi giỏi nổi tiếng cả vùng nhưng chưa bao giờ cậu bé con nhà nghèo lại khuyết tật ấy nghĩ mình sẽ gắn bó và rạng danh với nghiệp thể thao. Tùng chỉ có một mơ ước nhỏ nhoi là trở thành thợ sửa chữa điện tử, điện lạnh. Để có tiền trang trải hằng ngày khi lên Cần Thơ học ngành Điện tử Viễn thông, Tùng phải đi làm thuê tại các quán cà phê hoặc ai thuê gì làm nấy.
Tốt nghiệp Đại học, lại có tay nghề nhưng Tùng không xin được việc. Cánh cửa cuộc đời vừa hé mở bỗng chợt đóng sập lại rồi như một cơ may, chính điều ấy khiến Tùng bén duyên với "đường đua xanh".
Anh được các thầy ở Cần THơ phát hiện và nhờ năng khiếu bẩm sinh cộng với việc được tập luyện đều đặn, đúng cách Võ Thanh Tùng giành được 2 HCV, 1 HCB tại giải thể thao khuyết tật toàn quốc năm 2005.

Q13 
Võ Thanh Tùng giành tới 5 HCV tại Asian ParaGames tại Incheon Hàn Quốc năm 2014

Nhưng phải đến khi gặp HLV Đổng Quốc Cường rồi được đưa về TP HCM thi đấu, Thanh Tùng mới nếm trải vinh quang khi thi đấu ở đấu trường quốc tế. Từ đây, Tùng trở thành một "rái cá" đích thực mà nhiều người gọi vui là "nhảy xuống nước nhặt vàng"
Nhưng phải đến Asian Para Games 2014 tại Incheon (Hàn Quốc) vừa qua thì Võ Thanh Tùng mới được người yêu thể thao biết tới với thành tích vô tiền khoáng hậu: Đoạt 5 HCV ở các cự ly 50m tự do, 100m tự do, 200m tự do, 50m bướm, 50m ngửa, 200m hỗn hợp cá nhân và phá 2 kỷ lục của giải. Chính vì thế anh đã được bầu chọn là VĐV khuyết tật xuất sắc nhất năm 2014.
Thể thao dành cho mọi người nhưng với những người khuyết tật như Tùng, đó còn là bài học vượt qua số phận. Tùng bảo anh chỉ cảm thấy thoải mái khi khỏa mình dưới dòng nước trong xanh. Hy vọng, chàng trai nhiều nghị lực này tiếp tục "xuống nước, nhặt vàng" nhiều hơn nữa trong những chặng đường sắp tới.

Tình yêu tìm thấy
Trong 2 năm qua, Tùng đã quen biết và yêu thương một cô gái cùng lứa tuổi - cô chủ cửa hàng bán quần áo ở trung tâm quận Ô Môn (TP.Cần Thơ), Nguyễn Trúc Phương. Sau nhiều lần gia đình hai bên gặp mặt và đi đến thống nhất ngày mùng 10 Tết Nguyên đán tới đây sẽ làm đám cưới.
Q14
Đám cưới lãng mạn với cô gái Cần Thơ xinh đẹp vào tháng Giêng
 
Tùng cũng bật mí là sau đám cưới, sẽ về sống ở quận Ô Môn và dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc, bù đắp tình cảm cho vợ. Bởi thời gian qua, vì tập trung cho việc luyện tập và thi đấu, Tùng có ít thời gian gặp người thương mà chỉ liên hệ qua điện thoại là chính.
Tùng cho biết ước mơ trong tương lai sau khi kết thúc nghiệp VĐV sẽ mở lò huấn luyện bơi cho các em thiếu nhi, đặc biệt là những em có hoàn cảnh khuyết tật như mình.

Nguồn dphanoi.org.vn
more »

Tấm gương vượt khó của tràng trai Kinh Bắc

Được đăng bởi tu anh Nguyen
Nguyễn Tú Anh - Tràng trai tàn tật bẩm sinh vượt khó
Nguyễn Tú Anh
Sinh ra trong một gia đình nghèo tại một vùng quê nghèo, không được may mắn như bao đứa trẻ khác. Mới lọt lòng Tú Anh đã là một đứa bé ốm yếu còi cọc. lớn lên trong hình hài gù vẹo, luôn bị các bạn trêu cười. Thế nhưng không vì thế mà cậu ấy tỏ ra tiêu cực, ngày ngày cậu đi học chăm chỉ không khi nào ngỉ học trừ những hôm bị ốm nặng. Trong lòng cậu luôn khát khao hòa nhập và sống có ý nghĩa, cậu có ước mơ lớn lên sẽ trở thành giáo viên để có thể giúp đỡ được những em có hoàn cảnh khó khăn.

Con đường đi học của cậu luôn chứa đầy khó khăn vất vả. mưa to gió lớn nắng như đổ lửa hay những lần trở bênh đều không ngăn được bước chân cậu.


Do hoàn cảnh khó khăn lên cậu lại càng phải lỗ lực hơn các bạn khác, mọi hoạt động sinh hoạt, đi lại cậu đều tự lo cho mình mà không cần đến sự giúp đỡ của ai.

Không được khỏe mạnh như các bạn nhưng ý trí và tinh thần của cậu chẳng thua kém bạn nào, do vậy cậu luôn được các thầy cô và bạn bè quý mến. Cậu luôn tâm niệm rằng cuọc đời này rất công bằng, ông trời lấy đi của cậu những thứ gì thì cũng sẽ đền đáp cho mình xứng đáng nếu mình cố gắng.

Năm tháng trôi qua cậu tốt nghiệp cấp ba và đậu vào trường sư phạm của tỉnh, cậu vô cùng sung sướng vì đã bước đầu thực hiện được ước mơ từ nhỏ. cậu cố gắng ngày đêm trau rồi kiến thức và nghiệp vụ để ra trường có thể hoàn thành ước mơ đó.

Thế nhưng cuộc đời đã một lần nữa làm cậu thất vọng. việc đứng giảng quả thật là không phù hợp với tình hình sức khỏe của cậu, vậy là cậu quyết định ra hà nội học tiếp công nghệ thông tin. Từ đây cậu nhận ra rằng tin học rất phù hợp với những người tàn tật như mình. Vậy là cậu quyết định sẽ trở thành giáo viên dạy công nghệ thông tin cho những người cùng hoàn cảnh, giúp họ hòa nhập và sống có ích hơn.

Và như một định mệnh, cậu ấy đã tìm được một môi trường rất thích hợp để phát triển ước mơ.
Công ty Việt Tâm Đức chính là nơi đào tạo và dẫn lối cho cậu ấy. Hiện tại cậu ấy đang tham gia dự án đào tạo công nghệ thông tin và việc làm tại đây.


more »

Nghị lực của người thầy khuyết tật nặng 27 kg

Được đăng bởi Ngân Tây
Tới xã Đại Thịnh, Mê Linh, Hà Nội hỏi nhà thầy giáo Chu Quang Đức thì ai cũng biết. Năm nay đã 29 tuổi, thầy chỉ cao 1,1m và nặng 27 kg. Hiện nay thầy là giáo viên bộ môn tin học Trường THPT Mê Linh.
Thầy Chu Quang Đức là một tấm gương sống về nghị lực, ý chí cho biết bao người noi theo. Bị tật nguyền từ nhỏ, nhưng không đầu hàng số phận, thầy đã vượt lên nghịch cảnh để trở thành người thầy dìu dắt rất nhiều thế hệ học trò vào đại học.
Vượt lên số phận
Nhìn những nét chữ run rẩy trên bảng tính điện tử, được viết bởi bàn tay của một người hằng ngày vẫn phải làm bạn với chiếc xe lăn, mới hiểu hết được nghị lực và tấm lòng của người thầy ấy.
Thầy giáo Chu Quang Đức sinh năm 1984, là con trai của cựu chiến binh Chu Quang Chiến (Đại Thịnh, Mê Linh, Hà Nội) hiện nay thầy là giáo viên bộ môn Tin học tại Trường THPT Mê Linh. Điều không may đối với thầy là khi sinh ra thầy đã bị nhiễm chất độc da cam. Vì thế mà năm nay đã 29 tuổi, thế nhưng thầy chỉ cao 1,1m và nặng 27 kg. Bà con trong làng ngoài xã vẫn thường gọi đó là "thầy giáo tí hon".

Người thầy trên xe lăn Chu Quang Đức.
Với những người có hoàn cảnh không may như thế thì đa số thường rất tự ti, bi quan về bản thân. Thầy Đức ban đầu cũng không ngoại lệ. Thầy bảo những ngày còn nhỏ cảm thấy rất mặc cảm với bạn bè, nhiều lúc xuất hiện ý nghĩ buông xuôi. Thế nhưng kể từ ngày thầy bắt đầu bước chân đi học thì cái ý nghĩ bi quan ấy đã được thầy xua tan đi hồi nào không hay. Thầy đã bắt đầu có những ý nghĩ mới về bản thân mình, về cuộc sống đang tiếp diễn.
Ý thức được sự thiệt thòi của bản thân mình, ngay từ ngày chập chững đi học cấp 1, cấp 2 thầy đã đặt ra cho mình một con đường duy nhất: đó là học và học. "Chỉ có học mới có thể giúp tôi chống lại được với sự thiệt thòi mà số phận đã dành cho mình. Và cũng chỉ có học mới giúp tôi có thể thay đổi được cuộc sống” - thầy tâm sự. “Từ ngày đi học không bao giờ tôi có ý định chán nản, bi quan nữa. Mọi nỗi buồn, thất vọng tôi đều dồn tất cả hết vào việc học, nhờ việc học mà tôi đã xua tan đi được những ám ảnh số phận, và có thêm nghị lực để thay đổi cuộc sống".
Với thầy thì điều thích nhất và cảm thấy thú vị nhất đó chính là mỗi ngày được đi học cùng người cha của mình. Ước mơ thay đổi cuộc sống của thầy đã được tiếp lửa bởi một người cựu chiến binh đầy tâm huyết và luôn sẵn lòng vì con cái. Đó là ông Chu Quang Chiến - cha của thầy Đức. "Nếu không có tình thương, sự chăm sóc ân cần của cha thì ước mơ của tôi cũng khó lòng thực hiện được. Bởi hơn ai hết, cha là người bạn đồng hành cùng tôi trên mọi nẻo đường của sự học".
Từ ngày học phổ thông, đều đặn ngày nào cũng như ngày nào, ông Chiến 2 buổi chở con đi học, về học. Cho đến khi thầy Đức đậu Đại học sư phạm Hà Nội II thì ông Chiến lại đồng hành cùng con đi hết quãng đời sinh viên. Rồi bây giờ, khi thầy Đức đã đi dạy học, ông Chiến lại tiếp tục cùng con gieo sự nghiệp trồng người.
Sinh ra đã không được may mắn, thầy Đức thiếu quá nhiều thứ để làm một con người bình thường. Thế nhưng ở thầy lại có một thứ mà nhiều người bình thường không có được. Đó chính là sức mạnh của lòng quyết tâm. Chính nhờ sự quyết tâm này mà thầy đã giành cho mình những thành tích mà nhiều người bình thường cũng phải kính nể. Những năm học phổ thông, thầy luôn là học sinh xuất sắc. Sau 4 năm hai cha con ở trọ đèn sách, thầy đã tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu. Bây giờ khi đang gánh trên vai trọng trách lớn, đó là ươm mầm những tài năng cho sự nghiệp giáo dục của nước nhà thì thầy Đức vẫn luôn được mọi người đánh giá cao bởi khả năng và sự nhiệt huyết của mình. Điều thầy luôn tâm niệm và truyền cho học sinh đó chính là phải học để có thể thay đổi cuộc sống như chính thầy đã từng làm với bản thân mình.
Hơn cả một Người thầy
Nếu ai lần đầu mới gặp sẽ rất ái ngại cho thầy bởi vì lo sợ rằng sức khỏe của thầy sẽ không thể đảm bảo cho công việc trồng người. Bởi việc dạy học phải hao tổn rất nhiều sức lực về cả trí óc lẫn tinh thần.
Ấy vậy mà thầy Đức đã không nghĩ thế, bên cạnh giờ dạy chính ở lớp thì thầy cũng thường xuyên mở các lớp dạy thêm ở tại nhà vào thứ Bảy và Chủ nhật. Thầy chia sẻ: "Việc dạy các em không hề khiến tôi mệt mỏi mà ngược lại còn mang đến cho tôi rất nhiều niềm vui vì được đóng góp chút công sức để chắp cánh ước mơ cho các em. Tôi luôn nghĩ rằng mỗi người thầy nên tự xem mình như một người công nhân, phải làm việc miệt mài vì những thế hệ học sinh. Dù sức khỏe của tôi không được tốt như người bình thường, nhưng ít nhất mỗi ngày tôi vẫn phải làm việc đủ 8 tiếng".
Trong căn nhà nhỏ của mình, thầy Đức đã mở lớp dạy thêm ở bên ngoài hành lang. Với vài chiếc bàn học, một chiếc bảng điện tử và một chiếc máy chiếu, thầy Đức cứ miệt mài viết lên những con số và dòng chữ để truyền đạt lại kiến thức. Có một điều đặc biệt rằng thầy dạy nhiều lớp cùng một lúc. Khi chúng tôi đến thì thầy chỉ rằng: Đây là lớp 11, kia là học sinh 12... Thầy bảo đang giảng bài cho học sinh lớp 11 và giao bài tập cho học sinh lớp 12. Cứ thế thầy luân phiên giảng và chữa bài tập cho 2 lớp.
Trong lúc tiếp chuyện chúng tôi, thầy Đức cũng rất bận rộn bởi có rất nhiều phụ huynh gọi điện tới hỏi thăm tình hình học tập của con em họ. Thầy luôn tạo cho phụ huynh các em học sinh một sự tin tưởng. Thầy bảo với những phụ huynh đó rằng phải khai thác khả năng của học sinh, chứ không nên ép buộc học sinh phải theo một khuôn khổ nhất định nào đó, phải từ từ rèn luyện, khổ luyện nhiều thì mới nên được.
Lớp học của thầy Đức chủ yếu là học 4 môn Toán, Lý, Hóa, và Tin học. Những học sinh học ở lớp của thầy thường được kèm xuyên suốt 3 năm, từ lớp 10 cho tới lớp 12. Học sinh ở đây có rất nhiều người ở xa, khác xã và khác huyện nhưng vẫn đến lớp của thầy Đức để học. Những học sinh ấy luôn có một niềm tin mãnh liệt đối với người thầy đặc biệt này.
Trong quá trình giảng dạy tại nhà, thầy luôn hiểu hoàn cảnh từng học sinh, để tư vấn giúp các em cũng như gia đình chọn khối, chọn trường thi phù hợp. Em nào hoàn cảnh gia đình khó khăn thầy còn không thu học phí.
Kể từ năm 2009 tới nay, mỗi năm lớp học của thầy Đức đều có 9 -10 học sinh đỗ vào các trường đại học lớn. Như năm học 2011- 2012 vừa rồi, số lượng học sinh đậu đại học còn lên tới con số 15. Trong đó có những trường đại học lớn như Đại học Luật, Ngoại Ngữ, Sư phạm... Ngoài ra còn nhiều em đậu vào các trường Cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp. Nói về sự thành công của các học sinh, thầy không giấu khỏi niềm vui: "Hạnh phúc của tôi là được thấy các em đặt chân vào giảng đường đại học, để sau này thoát cảnh lam lũ...".
Thầy bảo: "Mình không làm được gì nhiều đâu, đơn giản là không có sự khác biệt nào hết. Nhiều người cũng có hoàn cảnh không may như mình, thế nhưng họ còn làm được nhiều hơn mình".
Theo Tinmoi.vn
more »